Tôi còn nhớ World Cup 2022, đêm Mbappe ghi hat-trick vào lưới Argentina trong trận chung kết mà Argentina vẫn thắng. Lúc đó tôi ngồi xem với mấy người bạn, cả phòng vừa điên vừa không biết phản ứng thế nào — vì thằng thua lại chơi hay hơn. Cái cảm giác đó, cái nghịch lý đó, là thứ chỉ bóng đá mới làm được. Và tôi nghĩ đến World Cup 2026, câu hỏi không phải ai sẽ vô địch — mà là ai sẽ tạo ra khoảnh khắc như vậy.

World Cup lần này to hơn, rộng hơn theo nghĩa đen. 48 đội, chia thành 12 bảng mỗi bảng 4 đội, ba nước đồng chủ nhà là Mỹ–Canada–Mexico. Khai mạc 11/6/2026, chung kết dự kiến 19/7/2026. Nhiều trận hơn nghĩa là nhiều màn trình diễn hơn — nhưng cũng nghĩa là chỉ những cầu thủ đủ sức xuyên suốt mới thực sự tỏa sáng đến phút cuối.
Mbappe: gánh nặng của người không còn gì để chứng minh — nhưng lại cần chứng minh tất cả
Kylian Mbappe là cái tên không thể bỏ qua. Không phải vì mốt, mà vì dữ liệu. Ở tuổi 27 vào mùa hè 2026, anh đang ở đỉnh thể lực của một tiền đạo tốc độ. Ở Real Madrid, Mbappe đã dần thích nghi với guồng máy của Ancelotti sau một mùa giải đầu không hoàn toàn suôn sẻ. Điều đáng theo dõi không phải là anh có ghi bàn không — dĩ nhiên có — mà là anh có kéo được cả đội Pháp đi cùng không.
Đây là vấn đề mà Pháp luôn mắc phải: tài năng cá nhân thừa, tinh thần tập thể thỉnh thoảng đứt gánh. Deschamps sẽ nghỉ hưu sau vòng loại, huấn luyện viên mới sẽ phải xây lại cấu trúc. Mbappe trong vai thủ lĩnh thực sự — không phải theo nghĩa băng đội trưởng mà theo nghĩa kéo người khác ra khỏi vùng an toàn — mới là thứ cần xem. Nếu anh làm được điều đó ở sân Metlife hay SoFi Stadium, nơi bầu không khí Mỹ sẽ cực kỳ điện, thì chúng ta đang xem một giai đoạn bước ngoặt của sự nghiệp anh.
Những người trẻ mà tôi sẽ để mắt từ vòng bảng
Đừng chỉ nhìn vào những tên tuổi cũ. World Cup 2026 rộng hơn nghĩa là thêm đội từ châu Phi, châu Á, CONCACAF — và trong đó sẽ có những cầu thủ mà đến lúc vòng bảng kết thúc, người ta mới giật mình hỏi “đứa này là ai vậy?”
Tôi đang để ý Lamine Yamal. Sinh năm 2007. Đọc lại: 2007. Đến World Cup 2026, cậu bé này 18 tuổi. Ở Euro 2024, anh đã không chỉ “chơi được” mà thực sự kiểm soát các trận đấu theo cách mà người ta phải xem lại clip để tin là thật. Tốc độ xử lý tình huống của Yamal không phải kiểu tốc độ chân, mà là tốc độ đọc game — cái đó hiếm hơn nhiều và không mất theo tuổi tác. Tây Ban Nha nếu giữ được nền tảng từ Euro, họ sẽ là một trong những đội đáng xem nhất giải.
Rồi còn Pedri, Gavi, Nico Williams xung quanh anh — cái midfield đó nếu khỏe mạnh hoàn toàn thì đáng sợ lắm. Tôi không nói Tây Ban Nha sẽ vô địch, tôi chỉ nói xem họ chơi thì sướng.
Bên kia bờ Đại Tây Dương, Vinicius Junior sẽ là trọng tâm của Brazil. Mùa này anh đang ở đỉnh phong độ với Real Madrid, lối chơi đã trưởng thành hơn so với thời hay bị chỉ trích là ích kỷ. Brazil với HLV Dorival Junior đang tìm lại linh hồn tấn công sau kỳ World Cup 2022 thất vọng. Vini không chỉ cần ghi bàn — anh cần là người quyết định trận đấu ở những thời khắc cụ thể. Anh đã làm được ở Champions League. Câu hỏi là anh có lặp lại được dưới áp lực màu áo quốc gia?
Jude Bellingham của Anh cũng vậy. Ở Real Madrid anh chơi hay theo kiểu khác với ở đội tuyển — ít không gian hơn, đối thủ chuẩn bị kỹ hơn, và hệ thống của Anh chưa hẳn đã khai thác hết anh. Nhưng nếu Gareth Southgate — à không, Southgate đã nghỉ — nếu HLV mới tìm được cách để Bellingham tự do hơn trong cái box-to-box mà anh giỏi nhất, thì Anh sẽ nguy hiểm thật.
Nếu bạn muốn theo dõi các diễn biến kèo cược và dự đoán trước giải, có thể tham khảo tỷ lệ bóng đá wc để nắm tổng quan — nhưng như thường lệ, đội được đánh giá cao nhất không phải lúc nào cũng là đội hay xem nhất.
Cái mà tôi thực sự chờ đợi
Tôi đã xem đủ World Cup để biết rằng người tạo ra ký ức thường không phải người ta nghĩ trước giải. Ronaldo 2006. Klose với những pha đánh đầu đơn giản mà hiệu quả đến khó tin. Schurrle ghi bàn trong trận Đức 7-1 Brazil và cả thế giới
